8/3/15

gió

ù ù thổi, ở nhà một mình trên căn phòng cao nghe gió thôi u u, thỉnh thoảng lay cánh cửa cót két, thỉnh thoảng lùa vào một luồng lạnh buốt, người yếu bóng vía chắc cũng dễ sợ, đôi khi những âm thanh lạ lẫm khi gió va vào đâu đó...

8.3,

muốn ghé ai đó mà mình quý mến, nhưng rồi thèm khát không gian một ngày cuối tuần vắng lặng, chỉ một mình trong căn phòng vắng, có thể lười biếng nằm dài trên võng đong đưa đọc sách, nghe chút nhạc du dương hoặc chỉ nằm yên nghe gió thổi...

gió đâu gió mát sau lưng...
dạ đâu dạ nhớ...người dưng thế này...

miên man nhớ ngày 8.3 nào đó, một cậu trai trẻ đang hăm hở xuống xe khách, vai vác ba lô, tay cầm những đóa hồng đỏ thắm, ánh mắt ngời hạnh phúc và vội vàng, hẳn bạn ấy đang từ xa về thăm người yêu, muốn dành tất cả những tình cảm yêu quý nhất cho người mình yêu thương, hạnh phúc là như thế...

cặp vợ chồng chở nhau và 1 đứa trẻ con ngồi trước, người vợ tay cầm một đóa hồng, tay kia đủ thứ đồ đạc như đi chợ về, hãy nhìn ánh mắt của họ, hạnh phúc cũng ở ngay đây, một bữa ăn ngon và ấm áp...

những người đàn ông thô ráp đang ngược xuôi, có người vội vội vàng vàng ghé mua những cành hoa muộn, có người đàn ông rụt rè, bẽn lẽn khi lần đầu tiên mua hoa tặng ai đó, có người tinh tế, có người hòa nhã, cũng có người trả giá gắt gao, có người hào phóng...

những người đàn ông thật đáng yêu...

khi những bàn tay thô ráp cầm những đóa hoa tươi, hình ảnh đó thật đẹp, hóa ra sức mạnh cũng chỉ để bảo vệ và nâng niu cái đẹp thôi mà...

người đàn ông thô ráp mà nhẹ nhàng...

như gió tháng ba ào ào thổi tới
lạ lùng thay, dịu êm mà nông nổi
nắng rát cũng nhạt màu, gió thổi... dạ nhớ quên...

1 nhận xét:

... nói...

gio tháng ba thổi nhớ người ta,
người quên thả xuống, người cầm nhớ thêm...