11/3/15

rãnh

lúc rãnh nhất là lúc bận rộn nhất,

rãnh rỗi công việc, bận rộn đầu óc, khi làm việc chỉ nghĩ đến việc mình làm, khi không làm việc nữa thì nghĩ đủ thứ trên đời, đầu óc đôi khi không chịu yên ổn...

nhưng chẳng muốn làm việc gì nữa, mọi thứ đang ở đỉnh điểm của chán chường, thì thôi nghỉ...

có khi lại lẩn quẩn trở lại, làm gì? sống như thế nào? yêu đương ra sao? tồn tại như thế nào?...cứ như mình trở lại 18 đôi mươi, xé nháp gần 20 năm cuộc đời để bắt đầu những khát khao mà sống...

nhưng rồi, nếu được trở lại vẫn lẫn quẫn với những câu hỏi xưa cũ, chưa bao giờ có được đam mê, chưa bao giờ có niềm yêu thích, chưa bao giờ thật sự dấn thân...

nỗi lo lắng, sợ hãi và sự giận dữ đang dần giết chết mình....

1 nhận xét:

... nói...

xé nháp mần hoài mà còn sợ gì cơ chứ :)