1/5/15

những chuyến đi...

có người hỏi: đi để làm gì? nắng gió bụi đường, thậm chí những ngày mệt lã, về lại ốm đau...

nhưng đi,

mới thấy những cảnh hoàng hôn tuyệt vời trên biển cả, những buổi chiều u buồn trên tháp cổ, những rạn san hô đủ sắc màu và để thấy những chú cá biển bơi tung tăng dưới nước mới đẹp làm sao...

đi,
mới thấy con người tàn phá thiên nhiên thế nào? những rặng san hô chết dần mòn qua những bước chân khám phá của con người, thấy để nuôi 1 con tôm hùm phải sát hại bao nhiêu là sinh linh cá tôm bé nhỏ...

đi,
có khi chỉ để nằm lắc lư trên cánh võng nghe tiếng sóng vỗ xa xa và đọc cuốn sách ưa thích dưới buổi trưa nắng úa, để thấy cái xứ nhiều hoa sen trắng và cả những con bò cũng trắng gặm cỏ xa xa...

đi,
để thấy con người nhỏ bé thế nào khi những cao ốc chọc trời trông như những trò chơi xếp hình tí hon khi nhìn từ ô cửa máy bay, để thấy tầng mây rộng và cao, để biết vũ trụ bao la còn mình thì nhỏ hẹp, đi để mở rộng lòng mình chứ không phải khép lại những vụn vặt đời thường, cơm áo bon chen...

đi,
ngạc nhiên trước những cánh đồng ruộng lúa bao la dưới những chân núi chở che, rồi sau đó ngỡ ngàng mở ra cuối con đường bãi cát dài trắng xóa, mặt biển xanh trong kỳ lạ, và ít bóng người...

cũng có lúc chán những chuyến đi, cũng có lúc mỏi mệt, ta tìm đến tâm hồn mình với những khoảng không vô tận, những ít khoáng đạt, những buồn lo và ít khi hạnh phúc, lúc đó lại thèm những chuyến đi, những khoáng đạt của thiên nhiên, của những điều xưa cũ, điềm nhiên tồn tại...

có khi chẳng bao giờ ta có thể ghé lại một nơi đã từng in dấu chân, ngủ 1 giấc ngắn buổi trưa giữa đảo, hoặc ngắm buổi chiều tà trên đầm phá mênh mông, hay ngồi trên mỏm đá nghe mát rượi tiếng sóng giữa một góc eo gió ngàn xưa...

nhưng rồi, ở những nơi khác, nơi cỏ cây hoa trái trong vườn, nơi biển trời mênh mông, nơi 1 mình trên tầng cao nhìn ngắm mây bay hay nhấp một ngụm trà trong sương sớm...

và, con người ta chẳng phải là một phần của vũ trụ, của thiên nhiên đó sao...

hãy hòa mình vào đó, để thấy hạnh phúc khi được là người...

1 nhận xét:

Ngọc Hạnh nói...

Mark Twain nói, đại khái, khi đi đó đây, điều đó giúp con người ta trở nên hiểu biết hơn, ít chấp nhặt đi...