dưới những nụ cười có hẳn là hạnh phúc
có lúc muốn phát điên, nhưng kỳ lạ thay bình tĩnh vô cùng, có lúc muốn hét lên nhưng rồi vẫn giữ được giọng điệu...
khi ấy cõi lòng đang thương tổn, bởi đã chôn mọi thứ vào thành những vết cắt cứa đau...
đâu phải không muốn tung hê mọi thứ để rồi ra sao thì ra, đâu phải không muốn bỏ hết mọi điều để ra đi thanh thản...
nhưng vẫn đau đáu những mảnh tâm hồn, chọn thương tổn cho mình hầu chữa lành những tổn thương của tâm hồn khác, liệu có được chăng...
chỉ là muốn vui vẻ và bình yên thôi, sao chữ tình cứ là vướng víu, nặng nợ nhau chi để rồi lìa xa thì càng làm cho nhau mệt mỏi...
cũng có lúc đã từng vui vẻ mà sống, vô tư mà cùng nhau, vậy mà khi có quá nhiều tình cảm, lo sợ những mất mát, không còn vô tư nữa, lúc ấy cũng chẳng còn vui, chỉ còn những nghi kị, dỗi hờn và mệt mỏi,
sao không chia sớt cùng nhau,
dưới những nụ cười có khi là lòng băng giá,
nhói đau...
1 nhận xét:
lan huệ sầu kau, lan huệ héo :)
Đăng nhận xét