Vẫn biết nỗi sợ là không có thật, bởi khi sự việc xảy ra thì đã không còn là nỗi nợ, nhưng nỗi sợ vẫn ám ảnh con người một cách kỳ lạ...
có người biện minh rằng nếu biết chuyện gì sẽ xảy ra thì đâu còn sợ hãi, chỉ vì không biết sẽ xảy ra thế nào, ảnh hưởng ra sao, tổn thương ít hay nhiều nên mới sợ...
nỗi sợ bé nhỏ như cọng tăm nhang bị bộ não biến thành con ngáo ộp đe dọa lại chính mình, biết thế, hiểu thế mà vẫn lo toan, lo nghĩ...
gạt nó đi bằng cách không nghĩ tới, nó vẫn hiện hữu đâu đó và quay trở lại bất cứ lúc nào rồi nhân lên, hoảng hốt...
nếu sẵn lòng đón nhận dù hậu quả có ra sao, chắc sẽ dễ dàng hơn, nhưng lòng mình có đủ rộng, cái tôi cá nhân có sẵn sàng bỏ đi, những mặt khác, khác, khác chưa được nhìn nhận bằng cặp mắt khác phơi bày mọi lẽ, ai sẽ ảnh hưởng ít nhiều, ai sẽ tổn thương nhiều ít...những mất mát nào có thể...
người ta sợ cho ai đó cũng chính là sợ cho mình...
xem ra, nỗi sợ vẫn ám ảnh con người khôn nguôi...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét