19/7/15

Bến Tre,

Bến Tre xưa là tỉnh Kiến Hòa có Thị Xã Trúc Giang, gói gọn trong 3 cù lao, Cù lao Minh, cù lao Bảo và Cù lao An Hóa, nên mênh mông là nước, nước mặn, nước ngọt, tôm cá, nhà vườn, đủ cả,

Cù lao An Hóa chỉ có mỗi huyện Bình Đại, có 1 trong 9 chín cửa Cửu Long Giang, cửa Đại (bây giờ đã lắp), huyện nghèo nhất xứ,

Cù lao Bảo cũng nước mặn, nhưng khá hơn có Ba Tri, Thạnh Phú,

Cù lao Minh dọc sông Hàm Luông, nước ngọt, nhà vườn mênh mông, nên con gái ở đây đều đẹp, da trắng tóc dài, vì suốt ngày ở vườn, đặc biệt là vườn dừa, mát rượi,

quê nội có ông già Ba Tri nổi tiếng khó tánh (vậy mà bà già Bình Đại lấy ông già Ba Tri còn khó hơn ổng, bữa nào rảnh kể chuyện tình người lớn nghe chơi), quê ngoại có Bình Đại mênh mông biển nhưng nghèo xác xơ, xứ gì mà cả nước ngọt cũng không đủ uống, hứng nước mưa cả mùa cũng không đủ dùng cho mùa nắng...

nhưng khi lớn lên, mình lại có nhiều kỷ niệm với cái đất Châu Thành, từ ngã ba Tân Thành đi hướng Tiên Thủy, qua 7 cây cầu ván là tới Thành Triệu, ngay cầu Thành Triệu đi vô chút xíu là nhà chị Phượng, cái nhà xưa lắc, chắc chắn như biểu hiện của một thời sung túc nay sắp tàn phai, người chẳng biết mình là ai mà thương mình như em út, bây giờ chắc chị đang ở xứ Canada lạnh lùng nào đó, chẳng biết có nhớ em không...

rồi những ngày tháng 3, tháng 4 rong ruổi nào đó, cứ chạy miết xuống Tiên Thủy, ngang qua chợ rồi qua chân cầu cây nhỏ, rong ruổi trên đường mà như trong vườn nhà, mát rượi, dọc 2 bên đường là những đám dừa, đám chuối...chạy tuốt ra tới bến phà nhỏ xíu đi qua phía bên kia sông, trời nước bao la và mâng trắng giăng giăng khắp, hai bên bờ là những vườn cây xanh, dòng sông đậm màu phù sa, con phà đơn lẻ, vài người dân địa phương qua lại...

rồi bên kia sông chạy dài xuống Cái mơn, Chợ Lách, xứ của trái cây, hoa kiểng và những người dân hiền hòa thân thiện, nhớ đâu có lần không hiểu vì sao lọt vào vườn cây cacao nhiều vô kể,

rồi lại có lần mắc võng đung đưa trong vườn dâu nhà người ta không quen biết, con được mời uống nước chuyện trò...

miền Tây không có điểm để vui chơi nhộn nhịp, không có những cảnh đẹp hùng vĩ nguy nga, nhưng tất cả trên những chuyến rong ruổi sẽ lụm lặt biết bao nhiêu thứ cỏn con và khi về lòng đầy ắp, của những con người hồn hậu, những mây trắng trời xanh, những hạnh phúc đơn lẻ trên những mảnh vườn xanh ngát, và một quán cóc ven đường như một khách lạ, bâng quơ...

Không có nhận xét nào: