nhiều năm trước, mình ghé Tu viện Bát Nhã vào 2 ngày cuối tuần, cũng vào mùa mưa, sáng sớm lành lạnh đồi trà, mở tầm mắt ra ngút ngàn màu xanh, những ngôi nhà nhỏ ven sườn đồi và dòng suối róc rách, phong cảnh yên bình, dễ chịu...
không ngờ, chỉ vài cây số nữa là 1 cái thác đẹp vô cùng, Dambri,
đường vào vắng tanh, chỉ có màu xanh ngút ngàn của những đồi trà nối tiếp nhau hàng hàng lớp lớp, những cây dã quỳ ven đường cũng màu xanh khoe sắc, chỉ có những đám cỏ xuyến chi cánh trắng nhụy vàng như những con bướm ven đường đong đưa trước gió, không thấy bóng người, chỉ lác đác mấy bầy bò và vài em học sinh đạp xe đùa giỡn, trời chuyển mưa nên mây nằng nặng đọng trên những ngọn núi xa xa, như thể chỉ có mình ta với ta giữa ngút ngàn trời đất,
người chỉ đường cũng lạ, hiện ra đâu lửng thửng giữa núi đồi, một mình trong mưa lâm thâm, không phải đi hết con đường này, mà đi hết vạch sơn trắng vẽ trên đường là đến, mới hiểu có những con đường làng không có vạch, cứ thế mà đi...
Từ ngoài xa đã nghe tiếng ầm ào của thác, đã thấy hơi nước cuộn lên như làn sương trắng, khu du lịch được bàn tay con người tác động, khai thác nhưng tuyệt vời ở chỗ vẫn giữ nguyên được nét thiên nhiên, hùng vĩ và hoang sơ...
thác chính mùa này nhiều nước nhưng đục, đổ ào ào xuống phía dưới cao như một cái nhà 2 tầng, dòng nước mạnh mẽ rơi xuống bốc lên những đám sương bay xa...
và nếu trời hửng nắng sẽ có cầu vồng, cầu vồng và cầu vồng....
có thể quan sát bằng thang máy đi hết chiều dài của thác, thấy mình trôi xuống theo dòng, hùng vĩ và an toàn, bên dưới những cây cầu bắc qua bị màn sương mờ che khuất, mờ mờ ảo ảo như truyện liêu trai, có một đường dốc xuống thấp hơn...
hoặc đi hướng khác, máng trượt như Datanla Đà Lạt, tạo 1 cảm giác thích thú, xuống phía dưới, là một dòng thác nhỏ hơn nhìn có tới 4 tầng đổ từ trên cao xuống, dưới chân thác những dòng suối nhỏ có thể dầm chân vào nước mát lạnh...
xung quanh bố trí những câu cầu treo thích hợp để có thể chụp ảnh, ngắm nhìn và giữ nguyên được vẻ nguyên sơ...
góc bên kia là sân chơi cho những trò chơi tập thể,
góc ấn tượng nữa đó là mặt hồ xanh trong như soi bóng đồi trà bên trên xuống, rừng thông cũng soi mình, nước xanh lạ kỳ, thấy đáy, có câu cây bắc ngang cũng màu xanh nốt,
có thể đạp vịt trên hồ, có thể đạp xe quanh bờ hồ thư thả, có thể đọc sách trên những chiếc ghế thân thiện với thiên nhiên, có thể ngồi yên nghe thác đổ...
hoặc cũng có thể nghỉ lại với những khu nhà tiện nghi êm đềm dưới rừng thông...
đặc biệt rất sạch sẽ,
trước nay thích uống trà Ô long Tâm Châu, nay thêm một ấn tượng đẹp cho khu này bởi Tâm Châu khai thác,
ước ai cũng đối với thiên như vậy, gần gũi mà vẫn có thể xinh tươi...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét