23/7/15

từ Ngọc Tân tới... Ngọc Anh...

Nhiều năm trước (dạo này hay nhớ về nhiều năm trước), ít khi nghe nhạc của người miền Bắc, bởi nhiều khi không nghe rõ tiếng, thậm chí cách hát thính phòng cũng không hiểu được, nên cứ nghe radio hát những bài hát ca ngơi cách mạng...là chuyển đài khác, có lẽ người Nam nghe giọng hát Bắc hát thính phòng giống như người Bắc nghe cải lương vậy...

Nhưng sau đó ít lâu nghe được Quang Lý, Ngọc Tân, nổi lên bài Thuyền và Biển Quang Lý hát, bạn mê tít, nhất là khi bạn viết về Xuân Quỳnh, mình không thích mấy, mình mê Ngọc Tân,

nếu có giọng nam nào ở Việt Nam (không tính hải ngoại) mà yêu thích nhất chắc đó là Ngọc Tân, đã có một thời như thế, không hiểu sao thích Chiều trên bến cảng, đàn hải âu tung cánh bay thật xa.... sau mỗi chuyến đi xa ta thấy yêu quê mình, tất cả... hình ảnh người đàn ông đi xa trên bến cảng thật xúc động và phóng khoáng...

rồi Khoảnh Khắc, Anh sẽ đến.... anh sẽ đến thấm những giọt tâm hồn trên đôi mắt của em...sao có thể tinh tế đến vậy, sao có thể dịu dàng đến vậy...

giọng Ngọc Tân trầm và nam tính, nét mặt cũng ít khắc khổ hơn Quang Lý nhưng vẫn có cái gì đó nghèn nghẹn, không thanh thoát mà thương thương...

từ đó mới biết đến Phú Quang,

và có lẽ là nhạc sĩ mình nghe được nhiều bài nhất,

và chắc Ngọc Anh là người hát Phú Quang hay nhất, tha thiết và tự sự, lãng mạn mà gần gũi, chân thực, lặng sâu...

và hơn hết, những cảm xúc phụ nữ hết sức phụ nữ, những khắc khoải, những thổn thức nghe nhức nhối, hoang mang và bâng khuâng... nhưng thấy mình trong đó, như thấy những khoảnh khắc của một thời... của những ngày trẻ trung, của những ngày khắc khoải, của những ngày nhớ nhung...

từ Gửi một tình yêu, đến Đêm buồn, Lời rêu, Chiều hoang, Chuyện bình thường hay Catinate cafe sáng, rồi Khúc mùa thu lay động, vẫn biết ta giờ không trẻ nữa.... mênh mông quá khoảng trống này ai lấp, khi âm thanh cũng bất lực như lời....một lúc nào đó, ta có những khoảnh khắc không thể nào diễn tả được... và chắc người nào ông nào cũng có thể ám ảnh bởi hình ảnh người đàn bà giấu đêm vào trong tóc...

nhiều đêm, nghe Ngọc Anh hát để nghe Nỗi nhớ lãng đãng trong đêm, tràn ngập nỗi nhớ dâng đầy trong em...

...mà không thể, ra ngoài nỗi nhớ đâu anh...

1 nhận xét:

... nói...

ừ, không ra ngoài nỗi nhớ chi ha :)