hoặc không...
bao giờ cũng có điều gì đó đáng tiếc, khi chúng ta chân thành chưa đủ, bao dung chưa đủ,
hay ích kỷ chưa đủ...
điều tệ nhất là sự thất thường...
cuối cùng ta vẫn luôn đánh rơi trên những lối mòn những mảnh tình vụn vỡ, ta yêu mình chưa đủ, ta yêu người chưa đủ nên vẫn còn nguyên những nỗi buồn riêng tây không thể nào lý giải...
không giận, không hờn, không tiếc nuối, chỉ thấy buồn vô hạn, nỗi buồn dàn trãi và mênh mông, đôi khi nó chiếm tâm hồn mình, cái mênh mông hoang hoải ấy nhưng một buổi chiều tà bên dòng sông chảy xiếc, buồn mênh mang...
xâm chiếm tâm hồn và ngự trị ở đó, ngày cũng xám xịt những không đủ để mưa tuôn, không đủ để nước mắt ướt đầm, chỉ buồn, không chán, chỉ buồn, buồn, buồn thôi...
nỗi buồn bắt đầu từ đâu không biết, có lẽ từ đêm, từ nỗi khắc khoải nhớ mong, chờ đợi rồi lan tỏa hết cả đêm, vào cả giấc ngủ, mộng mị không yên, rồi mệt nhoài ban sáng, rồi những bài nhạc buồn mênh mang, trời lại âm u và mưa phùn, nỗi buồn lan ra cả trời mây...
lại nhoi nhói trong lòng, không còn là nỗi buồn rõ ràng của một sự việc rõ ràng, không còn biết vì sao buồn, buồn vì cái gì, chỉ biết nhìn lên trần nhà, mở những bài hát buồn tênh rồi nằm dài như thế,
ngày qua,
buồn ơi, ta xin chào mi....
tất cả chỉ là cảm giác thôi, rồi qua, rồi sẽ qua, nhưng sao lâu qua quá, sao lâu quá....
buồn ơi...
3 nhận xét:
đó không hề là buồn,
khi ta đang luyến tiếc
tình yêu và cuộc sống,
dĩ bởi, rất mong manh,
nên lòng vẫn u hoài,
trong đắm say, thức tỉnh...
"Đôi khi ta thấy buồn héo hon
Như cây hạnh phúc buồn
chợt ngưng lá xôn xao ..."
HH,
Bao giờ buồn, hãy hát như là mân mê ...
m này,
Không thể đến gần cho Bông nhìn thấy "Mặc Lan cũng âm thầm" thế nào ư?
Nhớ m nhiều.
Đăng nhận xét