có những đêm qua, đêm nay, ngày mệt nhoài vì công việc mới, nhưng buông ra lại có thể vào một không gian khác, để thư giãn, để nghĩ ngơi, để nghe những âm thanh và hơi thở của chính mình, khép mắt lại để không bị ngoại cảnh chi phối...
rồi đêm về, lòng chợt thấy ngổn ngang, thèm viết, như muốn sẽ chia, muốn tỏ bày...
viết văn như một sự tỏ bày,
làm thơ như một điều dấu giếm,
...những cảm xúc, nỗi lòng mong manh...
và âm nhạc như một sự thẩm thấu...
ngày còn thời multiply, mình thích nghe nhạc của em Rock, em ấy có gout chọn nhạc và làm nhạc khá đặc biệt, nghe hơi nặng nề nhưng rất sâu và rất cao, những thứ nhạc êm êm như Ngọc Lan, Tuấn Ngọc khiến mình buồn ngủ dù thỉnh thoảng nghe một vài bài cũng hay, mình nghe Beethoven thường xuyên, sau này nghe thêm nhiều nhạc cổ điển khác, nhưng beethoven vẫn là một lựa chọn trong những buổi chiều mưa một mình, những bản symphony số 7 số 5 và 9... thích nghe Ngọc Anh hay Nguyên Thảo...
và em Loan với những bài jazz thật tuyệt...
rồi tan mất, không biết các em ấy giờ ra sao, cõi thật nhiều khi còn mất nhau huống gì cõi ảo...
nói về cõi thật, dạo này đôi khi có nhiều tiếc nuối, không phải lúc nào cũng có thể có được ai đó tâm giao, có thể chuyện trò về sách vở, thơ ca, đã có một thời ta như thế, đã có một thời, sau những bon chen, bận rộn, ta gặp nhau chỉ để cùng nghe nhạc, cùng bàn về một tác phẩm, cùng chia sẻ những sở thích hoặc quan điểm...
vậy rồi, người làm sách vở lại không còn hứng thú với văn chương, còn ta thì loay hoay bon chen với cuộc sống nhưng không bỏ được những thói quen mơ mộng... tan mất nhau...
chúng ta không còn 20 tuổi, nhưng ai cũng có tuổi 20 đầy hoài niệm....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét