những dòng tâm thức cuồn cuộn quay về,
chỉ nghe tiếng thở của mình, không nghĩ suy gì cả, không để tâm thức đi lạc vào chốn nào...
trái tim màu xanh ấy vẫn còn, nó được gắn lên cái bấm móng tay đâu gần 15 năm trước, nó vẫn không bị nhạt màu, chắc nó cũng chỉ bằng thứ nhựa rẻ tiền người ta dùng treo vào móc khóa, vào điện thoại, nhưng 15 năm không nhạt màu, không hư hỏng, không mất đi dù em không cố giữ, dù vứt lăn lóc đâu đó, rồi nó vẫn hiện hữu trong ví nhỏ đựng đồ cá nhân, cái bấm móng tay cũng không cũ, không mòn, nhìn lại 15 năm trời, lạ lẫm...
anh tặng cho em rồi đi mất, buổi nói chuyện cuối cùng giờ cũng mờ nhạt những chuyện vãn, nhưng rõ ràng anh đã đi mất, lập gia đình rồi mất hút, em biết anh ở đâu, biết anh làm gì, biết anh thành công ra sao, biết anh thất bại thế nào nhưng chẳng có duyên gặp lại...nhưng chỉ dõi theo...
có lúc em xóa số điện thoại đi, có lúc em em tìm lại nhưng rồi nhìn nó, đó là những ngày xưa xưa cũ, không thể hiểu được tại sao, tại sao... không thể hiểu được chuyện gì đã xảy ra...sao trong lòng vẫn còn ấm ức...có lúc em hỏi nên làm sao, gặp anh hỏi cho ra lẽ về một điều xưa cũ 15 năm trước, quá muộn màng chăng, hay em vẫn còn hy vọng sẽ tình cờ gặp lại anh một ngày nào đó như trái tim vẫn còn xanh thẵm...
hít vào, thở ra...hít vào thở ra...về với thực tại...không được để tâm vọng động...
hít vào, thở ra...quan sát vùng nhỏ dưới mũi trên môi để ''thấy" được hơi thở ra vào một cách tự nhiên, và quan sát nó, không phản ứng lại, chỉ quan sát, hít vào thở ra...
tại sao anh không đến, gần 1 tháng rồi, anh không đến, những tin nhắn thưa dần, dù cho em có dỗi hờn anh cũng im lặng. Có điều gì đang xảy ra giữa chúng ta, nhớ ngày chúng ta mới biết nhau, có những khi nhắn tin tận khuya, không biết nhắn gì mà lắm thế, còn bây giờ là những câu gay gắt, anh 1 câu, em 1 câu, cớ sao phải ngoắc nghéo nhau mới được hả anh...
em nhớ anh, nhớ anh lắm...
trời nóng quá, ở đây không có máy lạnh, lại bên sườn núi, trưa nắng mồ hôi ướt đẫm anh à...
lại lạc rồi...
hít vào, thở ra...hít vào thở ra...về với thực tại...không được để tâm vọng động...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét