sau 1 hồi kẻng điểm, mọi người túa ra khỏi phòng, không có tiếng nói, hạn chế va chạm nhau, nhưng những tiếng bước chân hối hả, như reo vui, như thoát khỏi một nơi chốn không mong chờ, có người bước sang ngay phòng ăn bên cạnh, bữa chiều nhẹ nhàng với súp hoặc trái cây hoặc chỉ có sữa, ai cũng vội vội vàng vàng như sợ hết...
khi không nói chuyện, khi xa lạ nhau, những nhu cầu cá nhân không cần phải e dè mà được bộc lộ rõ, ai đó tham lam một chút, ai đó háu ăn một chút, ai đó dở người hoặc kỳ lạ một chút được thể hiện rõ những bản năng...
nhưng vì không được nói chuyện, không va chạm nên không có những nhận xét ác ý, không có những va chạm không đáng tiếc, mọi người nhìn thấy rồi cho qua, trôi đi nhẹ nhàng như những khó chịu, bực bội khi những tâm thức tuôn trào làm đau cơ thể...
một ly sữa đậu nành nóng sau buổi chiều mưa thật ngon lành, khoảng sân có con đường hơn 20 mét đầy bóng người, sau cơn mưa ráng chiều thật đẹp, phía xa nơi bóng núi một vầng sáng rực rỡ, như để bù đắp lại sau những hạt nước cuồng nộ tuôn trào, thấp thoáng một mái ngói nhỏ, ánh lên màu chiều, bóng chiều đổ trên lá trúc thấp thoáng bóng Quan Âm...
đóa sen hôm qua đã tàn, ta không thể nhớ nó nằm chỗ nào, chiều phảng phất hương, đang đi dạo chợt một làn hương đưa vào mũi, thích thú dừng lại thì làn hương đâu mất, hít hà lại cũng không thấy, nhưng rồi thỉnh thoãng lơ đãng lại ùa về, như trêu giỡn ta, như nhắc nhở ta sự chú tâm chưa đủ...
những bông tường vi rơi lả tả trên đường, bóng tường vi bên hiên nhà lai hiện lên thật đẹp, bông nào đã rơi, hôm qua đã ở chỗ nào trên cành? và những chiếc lá rụng, có biết đã ở đâu...
đóa sen hôm qua còn ngát hương nay đã rơi rụng nhường chỗ cho những mầm xanh của trái, vẫn còn vương vấn nhiều nhụy vàng...
vô thường là đây,
từng hơi thở rồi biết mất, những cánh hoa rồi tàn, những chiếc lá rồi rụng, những cảm thọ rồi mất đi, có ai đủ thời gian để hỏi để tìm vì sai vì sao...
1 nhận xét:
mùi hương
trong ký ức
hoa sen
Đăng nhận xét