28/6/15

hết,

ta có thể làm gì nếu ta đã không còn tha thiết nữa, mà người lại còn quá thiết tha...
ta có thể làm gì hoặc bỏ đi không bao giờ quay lại, hoặc khép lại lòng mình để không ai có thể bước vào...
hay là làm tổn thương người ấy...
những vết thương sẽ lành, nhưng đó dường như là điều có thể giúp ai đó vượt qua những thói quen nhàm chán cũ kỹ bám riết cuộc đời này...
nhưng sao ta buồn đến vậy, ta không thể làm ai đó tổn thương,
rồi ta làm tổn thương lòng mình,
nói, cười hay vui vẻ rồi cũng sẽ là lỗi lầm khi làm ai đó hy vọng, bám víu...

nhưng ta cũng không thể cáu gắt, bẳn tính...
có những điều không dễ nói ra,

ta giận mình,
cả bỏ đi cũng không là dứt khoát,
nhưng ta có thể ôm nỗi buồn này, lỗi lầm này suốt cuộc đời, để ai đó cứ hy vọng và bám víu vào những tạm bợ của một thói quen...

người có hạnh phúc,
ta có bình yên...

và những nỗi niềm riêng tây của cả 2 đã không còn có thể sẽ chia, những khác biệc, những đổi thay mà ai cũng biết nhưng không ai muốn nói ra, không muốn thay đổi, phá vỡ...

làm ai đó buồn, lòng mình cũng trống tênh,
làm ai đó thất vọng mình cũng cũng buồn mênh mông...

ôi, không còn yêu sao cũng buồn đến vậy....

1 nhận xét:

... nói...

không còn yêu, nên ta buồn đến vậy;
chẳng nỡ cùng người, lại chẳng thể vì ta...

khốn khổ nhất không phải là không có,
mà là chẳng còn thể nữa...