anh,
thế là trời mưa ầm ào đổ, mưa rừng thật lạ lùng, không hề báo trước, chỉ sầm sập tối, vài cơn gió lùa thổi bay hết mọi thứ rồi sau đó mưa đổ trút, mưa to...
thiền đường đã tắt hết quạt, đã hết nắng oi, mọi thứ yên tĩnh đến lạ, chỉ có tiếng mưa rơi, như ta đang lọt thỏm ở đâu đó, cả trăm người ở chung quanh đã không còn một bóng hình, chỉ có ta và tiếng mưa, chỉ có ta và những âm thanh ầm ào lay động, thiền sư cũng không, bạn hữu cũng không, chỉ có ta với cái không ta, chỉ vậy...
tưởng khi đó tâm lắng đọng để nghe mình, mà không, vẫn là anh, ta đã đi qua bao con đường, cùng chung 1 tấm áo mưa, anh bảo giá như anh có thể chở em đi cùng trời cuối đất, mà không anh cũng không thể đưa em đi hết khi hết xăng....
mưa, em nhớ bản symphony số 9 của Beeth, bản ấy người ta bảo như cả một đời người, nhưng em không hiểu hết, không hiểu nhạc lý cũng không hiểu âm thanh, em chỉ nghe có đoạn như tiếng ầm ào của mưa, như mưa lúc này đây, thấm tận đáy tâm hồn...
cả trăm con người ngồi đây như không còn ai khác, không còn ai bên em giữa cơn mưa gió lạnh lùng, nhưng, em đang có anh, có anh trong tâm tưởng, em đang ở đâu đó không phải chốn rừng sâu, không phải giữa thiền đường, không phải tiếng violon symphony số 9, em nhờ những ngón tay, những ngón tay mà khi nhìn thấy em ước mình là phím đàn, là thùng đàn của cây ghi ta thô mộc,
không, tay anh không đẹp, không phải tay người nghệ sĩ, tay anh to và thô, em nhớ rõ nó đã ôm cả nắm tay mình và giữ yên trong đó, cả nắm tay em nằm gọn trong lòng bàn tay ấy, ấm áp vô cùng, nhưng sao em vẫn thích nó đùa trên những dây đàn ghi ta, như ve vuốt và dịu dàng, em tưởng mình là những dây đàn, em tưởng mình là những đường cong của thùng đàn, và những tiếng êm êm tai như những gì chúng ta đã....
em thích cả sự thô ráp, và to lớn, nhưng em thích hơn sự thô ráp nhưng dịu dàng, như hôm ấy, em thích cả sự vụng về khi anh chơi đùa với phím đàn, cây đàn ghi ta như nhỏ bé với anh, như em nhỏ bé với anh, những dây đàn rung lên, những âm thanh khe khẽ, và em rung lên, những hạnh phúc thật thà...
mưa ngớt rồi anh,
tiếng kinh xế chiều đang vang lên,
hết một thời thiền, em đang thở mà không nghe được tiếng mình thở vì anh,
vì anh thôi...