17/6/15

tiếp

con đường ngắn ngủi chỉ khoảng 20 mét mà 10 ngày đi tới đi lui, đi qua đi lại, không ra khỏi đó, vậy mà mỗi ngày lại phát hiện một điều mới lạ, có lẽ khi tịnh khẩu, óc quan sát tốt hơn...

một bên là hồ sen, phảng phất hương thơm, sáng sáng chiều chiều, nhất là những chiều mưa, thoáng mùi hương đâu đó len lỏi vào mũi rồi mất tiêu làm ta hít hà tìm kiếm, một bên là những bông hoa, cây trái, cuối đường làm một bụi tường vi làm ta ngẩn ngơ mỗi ngày, cuối đường phía kia là bụi trúc phảng phất phía sau là bóng Quan Âm...

ngày đầu tiên những đóa sen nở, những bông hoa hoàng anh vàng sặc sỡ, những bụi sao nhái vàng ươm che mờ mọi thứ, cả bóng tường vi,

ngày thứ 2, kìa bóng tường vi cuối đường, những đóa hồn nhạt trước hiên một căn phòng, nhìn xa xa sao mà duyên dáng, chênh chếch những áng mây sáng sáng chiều chiều, trên đỉnh dốc khúc ngoặc của con đường, làm ta ngẫn ngơ...

rồi những cánh phượng đỏ thẫm, nhưng nhỏ xíu không rực rỡ như những cây phượng thông thường, nhỏ xíu, trơ cành và trụi lá, thắp lên trong chiều hoàng hôn nhưng ánh sáng li ti thẫm đỏ...

rồi bằng lăng tím hồng, nhiều cành lá, chen nhau chìa ra như sợ người ta quên mình,

cây sanh rủ lá,

cội bồ đề xào xạt những cơn gió về,

ngày thứ 3, hoa sen tàn úa, ô kìa, một cành dao trong góc nhỏ của phía kia ngôi nhà, những bông cẩm tú tim tím ẩn hiện giữa những tán lá cỏ...

hoa úa rồi hoa tàn, người đi rồi người lại, trên đầu con dốc phía bụi tường vi nhìn xuống sáng sáng những bóng người, áo lam áo nâu, đi dạo nhẹ nhàng, có người ngôi yên ngắm những cánh hoa, nhưng khiến mình liên tưởng đến những zombie không tiếng nói cười, nhưng không tịch mịch thơ thới và bình an...

Không có nhận xét nào: