mình post ở đây vì ở đây chỉ có những người bạn mà mình xem là thân thiết, có những khoảng tâm hồn rộng mở, khoan hãy nhận xét hay sẽ chia khi nó chưa thành hình, nhưng lâu lâu có thể động viên một chút để mình hứng thú viết tiếp... :-)
Đêm thứ 2
Tôi giât mình thức giấc
vì cảm giác rõ rệt bàn ai đó chạm vào hông vào lúc 2-3 giờ sáng, cứ tưởng bạn
cùng phòng đánh thức dậy vì đã tới giờ quy định mà tôi ngủ quên, dẫu sao thì
cũng mới ngày thứ 2, có thể tôi chưa quên thức giấc lúc 4h sáng như quy định
nơi đây. Nhưng mở mắt chợt nhận ra bên ngoài tối đen như mực, chỉ leo lét ánh
đèn, nhìn qua bên phải thấy một khoảng không gian tối sáng, bóng lá dừa phất
phơ trong đêm khuya mờ ảo, tôi không dám nhìn thêm và hoảng hốt kéo rèm và khoảnh
khắc ấy càng làm tôi thảng thốt, tôi nhận
ra mình đang ở đâu, ở trong phòng kề bên cửa sổ trong ngôi chùa nhỏ ở vùng ven.
Những suy nghĩ cảm giác chợt ập đến với nỗi sợ hoang mang, cái cảm giác đêm thứ
nhất cũng có ai đó khều mình nhưng gắn vào giấc mơ nên chỉ có nỗi sợ mơ hồ bây
giờ lại hiện lên rõ ràng hơn. Và người ta bảo quanh chùa thường có những linh hồn
làm cho tôi càng e sợ. Và tiếng mớ của ai đó thật lớn, nói lảm nhảm điều gì
không nghe rõ lại làm cho đêm tĩnh mịch đáng sợ hơn. Lại thêm 2 chiếc giường
bên cạnh trống huơ vì sau ngày đầu tiên đã có 2 người bỏ cuộc, những chiếc giường
san sát nhau, riêng giường tôi, một bên là cửa sổ mở ra một khoảng đầm lầy với
cây cối um tùm, và 2 chiếc giường trống bên kia, sau đó mới có người. Thật là
kinh khủng, tôi đã có ý định bỏ về một phần vì áp lực mơ hồ bởi lịch tập dày đặc
mà tôi chưa ngờ tới, thay đổi hoàn toàn thói quen của tôi, tôi sợ mình không
theo kịp, rồi nổi sợ mơ hồ cứ bám lấy….miên man rồi rơi vào giấc ngủ mệt mỏi…
Tôi đang ở trong khu
vực dành cho những thiền sinh mới học khóa đầu tiên của khóa thiền. Tôi tình cờ
tìm đến qua 1 đường link của bạn bè và tham gia đơn giản với ý định trốn chạy
cuộc sống này một vài ngày, để tìm hiểu xem thế nào mà thôi.
Việc đăng ký cũng khá
khó khăn vì tôi gửi mail đi mail lại và bị trễ mất một khóa như dự định, cộng với
công việc đến phút cuối cùng vẫn có nguy cơ không sắp xếp được cho một kỳ phép
10 ngày. Nhưng với quyết tâm và cộng với những bất đồng trong công việc tôi thà
đánh đổi để tham gia còn hơn là ngồi làm việc mà bỏ dở dịp này. Tuy với quyết
tâm như vậy nhưng khi vào trong nơi bố trí tu tập, nghe những quy định, thời
khóa biểu tôi thấy hơi lo sợ, gần như bị nhốt trong khuôn viên nhỏ hẹp, không
có công viên, chỉ có 1 lối đi nhỏ, 50 người nữ chia làm 5 phòng. Chúng tôi được
quy định không nói chuyện với nhau, ra dấu hoặc bất cứ tiếp xúc nào khác, nếu
có vấn đề về sinh hoạt thì có ban quản lý vài người có hỗ trợ tối giản, hoặc nếu
có vấn đề về khi hành thiền sự sẽ được hướng dẫn của thiền sư. Nhưng thời khóa
biểu mới thật là kinh khủng, 1-2 ngày đầu gần như khoảng 1 giờ tôi lại nhìn thời
khóa biểu 1 lần vì không nhớ làm gì, nhưng sao nhận ra ngoài giờ ăn, giờ ngủ tất
cả đều là giờ ngồi thiền. Chúng tôi phải dậy từ 4 giờ sáng và kết thúc vào khoảng
22h mỗi ngày, buổi chiều với cữ trà và một ít sữa, ngoài ra không có bữa chiều,
với người có thói quen dậy lúc 7h mỗi sáng và ăn tối muộn tôi không biết mình
có chịu nổi không, cộng với giấc ngủ cứ chập chờn nỗi sợ hãi vì không gian xung
quanh, những tiếng ú ớ của ai đó cứ vang lên trong đêm làm tôi không tài nào ngủ
được và cứ giật mình liên tục, rồi sức khỏe sẽ ra sao, lo lắng, lo lắng…nhưng
tôi vượt qua đêm thứ 2 lúc 4h sáng hơi sự tỉnh táo đáng ngờ….
1 nhận xét:
hồi hộp,
hồi hộp quá đi mất :)
Đăng nhận xét