Khi về ngang qua Thảo Cầm Viên, trên những tán cây còn mờ sương, một vầng trăng vành vạnh treo, muốn dừng lại chụp 1 bức hình nhưng không tiện, chỉ có thể ngắm nhìn thật lâu như ghi lại trong mắt mình hình ảnh thật đẹp, trăng đã không còn màu vàng nữa, giờ đang chuyển dần sang màu trắng nhạt, và những vầng mây xốp bông bao quanh mờ ảo...
màu trăng ấy không biết gọi là gì, nhớ là có lần nghe m loáng thoáng gọi là morning moon, phải không m?!
viết tới đây lại nhớ tới new moon - 1 tập trong Twilight, lại nhớ TT, khi em dịch bộ truyện này đã chăm chút như thế nào, bắt đầu từ Twilight, em đã cân nhắc và lựa chọn rất kỹ tựa đề để dịch, Hoàng Hôn không phù hợp với bộ truyện có hơi hướm ma quái, cuối cùng chọn được Chạng Vạng, một từ có lẽ lúc ấy ít ai dùng tới, và chiều Chạng Vạng thường gợi đến những hình ảnh liêu trai ma quái, kể cả ngày xưa, ở quê nhiều người lớn vẫn thường hay nói ma thường xuất hiện lúc chạng vạng hoặc hừng đông, lúc tranh tối tranh sáng, và tựa đề ấy được đón nhận như một lẽ tự nhiên của nó, nhưng ít ai biết rằng để có được người dịch đã lựa chọn rất nhiều, nếu Hoàng Hôn, người ta sẽ nghĩ đến tiểu thuyết diễm tình hơn là một truyện ma cà rồng. Sau đó là Breaking Dawn, cũng đã suy nghĩ và tính toán rất nhiều, nếu là Bình Minh hay Rạng Đông vẫn chưa hay, Bừng sáng lại càng không được, và cuối cùng cái tên được chăm chút Hừng đông, thể hiện hết được ý nghĩa của nó...và hôm nay chợt nghĩ đến New Moon, trăng non, trăng mới lên, và những đàn sói trong đêm trăng trở nên có sức mạnh diệu kỳ...
ghé cafe Chiêu bờ sông sáng sớm, quán vừa mở cửa, chênh chếch phía trời Tây trăng đang nhạt nhòa, hòa vào mây trắng, đọc cuốn Mặc khách Sài Gòn trên kệ, đọc say sưa, và bắt gặp từ: bạch nguyệt, ah, phải chăng là bạch nguyệt, chỉ những buổi bình minh và hoàng hôn, giao nhau giữa trời và đêm trăng chợt thành bạch nguyệt,
Mặc khách Sài Gòn viết về Bùi Giáng, Vũ Hoàng Chương, Đinh Hùng, Mai Thảo...và nhiều văn nghệ sĩ khác, từ mọi vùng miền khác, đến Sài Gòn phát triển và thành danh, Sài Gòn luôn dung chứa, luôn tiễn đưa, tất cả những ai đến và đi như một lẽ vô thường, nhưng luôn để trong lòng người những hoài niệm đẹp đẽ của những thời vàng son...
một từ thật đẹp,
bạch nguyệt,
đủ vui một sáng cuối tuần...
tặng m,
hừng đông,
trăng bạc màu,
bạch nguyệt.

3 nhận xét:
hỉnh cái lỗ mũi tẹt người ta hà!!!
~.~
nghe đâu là "mặc khách",
mà còn có hơi "mai thảo", phái à nhen!!!
cho m "pr" bạch nguyệt hông,
chụp đẹp, như tranh,
liêu trai áh!!!
<3
tặng m mà, tự do! :-)
hỉnh, hỉnh quá đê!!!
^^
Đăng nhận xét