3/7/15

vui,

về nhà này giờ thấy vui, vì biết rằng ai đó đã ghé qua, những người thân thiết, hoặc ghé qua nhà bạn, khi bạn không có ở nhà, đọc những dòng để lại, cảm nhận nó, là những dòng mênh mang, những cảm xúc dạt dào, hay những câu haiku cô đọng,

mọi người đã viết lại, mọi người ghé thăm nhau, đọc nhau, cảm nhận và sẻ chia với nhau, dù, chẳng nói một lời...

nhà này là một nhà vắng, ít bạn bè, chỉ có những mảnh tâm hồn thân thiết, những góc khác của tâm hồn, ở đó người ta có thể trãi lòng hết những cung bật tình cảm, có khi là những suy tư, có khi là một khoảnh khắc của cảm xúc, có khi là những mênh mang của hoài niệm...

ít bạn, nhưng đặc sắc, ai cũng có một lối viết khác nhau, thật đặc biệt, anh trai hơi thất thường và bận rộn, nhưng những buổi khuya khuya thường có những điều đặc biệt tặng cho ai đó còn thức hoặc như món quà sáng hôm sau,

thơ haiku mỗi ngày của bạn mình vẫn chưa hiểu hết cấu tứ và ý niệm, chỉ biết rằng dường như nhìn sự vật ở một góc khác, nhưng mình thấy dễ thương, mỏng manh và nhẹ nhàng, thanh thoát...

và mình mê những bài viết mênh mang của bạn, có những lúc mình thả hồn vào đó, như những kỷ niệm của mình, như những giấc mơ đâu đó từ thời xa xưa hiện về, như thân quen, như xa lạ, như đâu đó trong ký ức mong manh của mình, như những khoảng thời gian đẹp đẽ, trầm buồn được tái hiện...mênh mang...

Nay, mình về đây mỗi ngày, có khi không viết được gì nhưng vẫn ghé thăm những người bạn, ghé qua nhà, nhìn 1 chút rồi về, đọc và cảm nhận những bài viết mới,

thật thích,

nhớ viết nhé, tháng 7 này, mùa ngâu...

những ký ức xôn xao lại về, ô thước có bắc cầu hay trời làm giông gió...

2 nhận xét:

... nói...

ờ, nhớ mà :)

Ngọc Hạnh nói...

Chào em! :)